Czytelnia

Lam Quang My: Wołanie, Calling, Tiếng gọi

Wołanie

Zrywam się o północy!
Poprzez szum wiatru dokoła
Dobiega wołanie
Głos z dalekiej rodzinnej ziemi
Niewyraźne proszące głosy
Tyle lat dochodzą do mnie.
Jest to uporczywy głos
Dochodzący z mojego serca.
To zapomniane ślady,
Poszarpane dzieciństwo,
Tułaczy głos duszy,
Pełzający cień dni...
Takiego ranka nie świeci słońce
Nie słychać śpiewu ptaków
Ale to nie oznacza ciszy
Lecz burzę w moim sercu!

Z jęz. wietnamskiego tłumaczyli: Autor i Paweł Kubiak

Calling

At midnight I was woken
By sounds of wind around
A calling comes to me
A voice from far home lands
Unclear voices question
Call from many years
As such voices will
Arising from my heart
Perhaps this trace forgotten
Torn childhoods
Exile voice of soul
Shadow crawl of days
No sun can shine those mornings
Nor can I hear one bird
But never silence falls
On the storm within my heart!

Z jęz. polskiego tłumaczyli: Anita & Andrew Fincham

Tiếng gọi

Nửa đêm choàng thức dậy
ào ào gió bốn bề
Dường như trong bão tố
tiếng gọi từ miền quê
Những tiếng như mờ xa
những tiếng như thiêt tha
tự ngàn xưa vọng tới
sâu thẳm đáy lòng ta
Những kí ức nhạt nhòa
những tuổi thơ rách nát
những tâm hồn phiêu dạt
những bóng ngày trườn qua...
Sáng nay trời không nắng
không một tiếng chim ca
Phải đâu là yên lặng
bão nổi trong lòng ta!

© 1920 – 2017, Związek Literatów Polskich. Wszelkie prawa zastrzeżone.